Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Arsenal sẽ có cuộc tiếp đón đại diện nước Nga CSKA Moscow trên sân nhà tại tứ kết NextGen Series, và sự kiện này khiến Andrey Arshavin nhớ lại thời thơ ấu của anh tại nước Nga quê hương.

Tôi sinh ra ở St Petersburg. Vâng, khi tôi được sinh ra vào năm 1981, trước khi Bức tường Berlin sụp đổ và Liên Xô tan rã - thành phố St Petersburg được gọi là Leningrad.
Tôi còn quá nhỏ để thực sự hiểu được tầm quan trọng của những điều đã xảy ra ở đất nước tôi vào thời điểm đó, nhưng khi xem sự kiện đó trên ti vi, lúc đó tôi khoảng 10 tuổi, tôi có thể nhớ được cảm giác hạnh phúc của mình. Tôi ủng hộ dân chủ và tự do.
Ở lứa tuổi đó, tôi cũng lần đầu tiên đi ra nước ngoài, sang Ý với đội bóng của tôi. Trước kia, khi còn là Liên bang Xô viết, việc tổ chức một chuyến đi như thế thường rất khó khăn khi phải vượt qua nhiều cửa ải với rất nhiều thủ tục giấy tờ. Tuy nhiên, bởi vì chúng tôi khi đó đã là Liên bang Nga, mọi việc trở nên dễ dàng hơn nhiều: chúng tôi nhận hộ chiếu, thị thực và lên đường.
Chúng tôi đã chơi một giải đấu ở Ý và, tất nhiên, chúng tôi đã chiến thắng. Lúc tôi khoảng 10 tuổi, đội Nga sẽ luôn luôn giành chiến thắng bất kỳ giải đấu mà họ tham gia.
Đó là bởi hệ thống phát triển cầu thủ của chúng tôi. Ở các nước khác, với các cầu thủ trẻ, tôi nghĩ rằng các huấn luyện viên sẽ ném một quả bóng và để cho họ tự do chơi bóng. Các bài tập huấn luyện chuyên môn sẽ bắt đầu sau. Nhưng ở Nga thì không phải như thế. Huấn luyện viên làm việc rất nghiêm túc với các cầu thủ trẻ và huấn luyện nhiều về chiến thuật, thậm chí cả với những cầu thủ ở độ tuổi rất trẻ. Nó vẫn vui, nhưng chúng tôi phải giành chiến thắng tất cả các trận đấu!
Chuyến đi đến Ý khiến tôi có cảm giác như đó là khoảng thời gian tuyệt vời nhất của cuộc đời. Đoàn có 20 người, đi từ học viện Smena - một học viên có liên kết với học viện Zenit. Tôi xuất phát với một cái túi mang theo và trở về với 7 cái túi! Tôi đã đem về quần áo, giày dép, bánh kẹo, quà tặng cho tất cả mọi người trong gia đình tôi. Và tất cả thành viên trong đoàn cũng thế. Mọi người cảm thấy đi du lịch ở nước ngoài thật tuyệt và với trải nghiệm đó, về sau này nước Ý vẫn còn là đất nước yêu thích của tôi tại châu Âu.
Tôi lớn lên trên một hòn đảo lịch sử của St Petersburg, trong một khu phố cũ, cách Hermitage khoảng nửa dặm, được gọi là Vasilevsky Ostrov. Ostrov có nghĩa là "hòn đảo", do đó, địa danh đó có nghĩa là hòn đảo Vasilii. Đó là một khu vực St Petersburg rất điển hình, tôi nghĩ thế, với những ngôi nhà gần nhau.
Khu căn hộ của chúng tôi được xây dựng trong một khu đất, kiểu khu tập thể và ở giữa các căn hộ có một cái sân, nơi chúng tôi có thể chơi đùa. Mọi người đều có thể nhìn ra ngoài bằng cửa sổ của nhà họ và nhìn qua vào căn hộ của những nhà hàng xóm! Đó là những căn hộ tập thể: chúng tôi dùng chung một nhà vệ sinh, một phòng tắm và nhà bếp với các gia đình khác.
Một số nơi phải chia sẻ chúng với 20 gia đình, nhưng chúng tôi đã may mắn. Chúng tôi chia sẻ với hai gia đình khác và những láng giềng của tôi rất tốt và biết giữ yên tĩnh. Tôi là vấn đề duy nhất. Tôi thường chơi bóng đá trong phòng ngủ của tôi, đá quả bóng vào các bức tường của căn hộ. Và những bức tường ở đây dày như một mảnh bìa các tông thôi, do đó, mỗi lần như vậy là mỗi lần tất cả mọi người nghe thấy tiếng bang-bang-bang!
Cha mẹ tôi đều là những người làm công. Cha tôi làm việc trong một nhà máy sản xuất piano và mẹ tôi làm ở xưởng dệt may quần áo. Cha tôi chơi bóng đá nhưng không phải là cầu thủ chuyên nghiệp, thực sự đó là điều gần như không thể, cho đến giữa những năm 1990 ở Nga. Những người từng xem ông chơi bóng nói rằng cha tôi chơi giỏi hơn tôi, nhưng môi trường bóng đá đỉnh cao hiện đại có lẽ không thích hợp với ông. Từ khi tôi còn rất nhỏ, cha tôi thường dẫn tôi đến xem các trận đấu của ông và tôi vẫn thường đứng sau một trong số các cầu môn và đá một quả bóng.
Tôi nghĩ rằng cha tôi cũng thích tôi chơi bóng đá, nhưng ông không bao giờ thúc ép tôi. Đó là một cái gì đó đến với tôi một cách rất tự nhiên. Cha mẹ tôi nói với tôi rằng tôi không thích đồ chơi. Lúc nào tôi cũng chỉ muốn có một quả bóng. Tôi có thể nhìn thấy điều đó trong các bức ảnh từ thời thơ ấu của tôi: Tôi luôn luôn chụp ảnh với một quả bóng.
Andrey Arshavin trong màu áo Zenit St Petersburg vào năm 2000
Tôi nhớ tôi cũng có một hộp đồ chơi mà tôi thường hay xếp chúng thành hàng kiểu như những người lính trong buổi diễu hành quân sự. Tuy nhiên, ngoài nó ra, tôi chỉ biết tới bóng đá. Đến tuổi thiếu niên, tôi phát hiện ra trò chơi điện tử, nhưng dù vậy, tôi vẫn chỉ chơi những trò về bóng đá.
Arshavin
Sinh ra tại St Petersburg vào ngày 29 tháng 5 năm 1981, Andrey chơi bóng cho câu lạc bộ quê hương Zenit St Petersburg cho đến khi chuyển tới London để gia nhập Arsenal vào ngày 03 tháng 2 năm 2009. Anh là đội trưởng đội tuyển quốc gia Nga, và thi đấu hơn 70 trận cho đội tuyển quốc gia.
Chúng tôi thường chơi bóng ở cái sân nằm trong không gian giữa khu tập thể, nhưng nó không đủ rộng cho một trận đấu, vì vậy chúng tôi muốn tạo ra một trận đấu riêng với các quy tắc của riêng của chúng tôi. Tôi nghĩ rằng đó là một điều rất điển hình ở Nga, chơi bóng đá trong những khu đất nhỏ và sút bóng vào cửa sổ. Đó là một cảnh mà bạn nhìn thấy rất nhiều trong các bộ phim Nga và chúng tôi cũng từng chơi như vậ. Kết quả: cửa sổ bị sút tung và tất cả chúng tôi rủ nhau chạy trốn! Chúng tôi thường gọi nó là khu Dvor, và cho đến khi tôi 10 tuổi, chúng tôi vẫn thường chơi bóng như thế.
Tôi bắt đầu gia nhập học viện Zenit khi tôi lên bảy, và đó không phải do bị ép buộc. Đó là điều tự nhiên đối với tôi. Trường học của tôi cách nhà một giờ đi bộ còn học viện thì ngay sát bên nhà, do đó học viên đã trở thành nơi mà tôi đã dành gần như toàn bộ thời gian mỗi ngày ở đó. Tôi muốn được về nhà khi đã thấm mệt và cảm thấy không muốn đi ra chơi bóng ở khoảng sân Dvor của chúng tôi nữa. Rồi sau đó, bóng đá là tất cả và tất cả các bạn bè của tôi đều là những người đồng đội của tôi hoặc là những cầu thủ mà tôi quen biết trong sự nghiệp thi đấu của mình.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét